DƯƠNG
NGUYỆT ÁNH
Tôi là người
thù dai. Thù dai có cái xấu
và có cái
tốt. Tôi nghĩ thù dai cũng có điểm tốt. Thù dai để
không quên những chuyện xấu người khác làm cho
ḿnh. Không thù dai th́
làm sao Nguyễn
Trăi nằm gai nếm mật
suốt mười năm để trả thù nhà,
để đền
nợ xă tắc, giang sơn ?
Thù từ năm
1975 đến nay th́
có dai
thật.
Năm 1975, với đợt tị nạn đầu tiên đến Mỹ, tờ Newsweek đăng một bài viết của Shana Alexander về những người Việt được đưa
sang Mỹ tị nạn. Người đàn bà này lo ngại là những người Việt
Đó là những câu nhục mạ những người Việt quá nặng.
Nhưng chuyện không biết dùng cái máy giặt
th́ cũng dễ hiểu. Ḱa, như thái
tử Naruhito của hoàng gia Nhật, măi đến khi sang học tại
Từ đó, năm nào, cứ
đến tháng Tư là tôi
lại nhớ đến bài báo của Shana
Alexander, và cứ nghĩ đến những câu nhục mạ ấy là lại
run người lên v́ giận.
Nhưng người Pháp vẫn nói là trả
thù cũng như thức ăn nguội,
ăn lạnh mới ngon. Shana Alexander nghỉ viết từ lâu, không biết
đang ở đâu để rảnh rang kiếm nàng, mời nàng đi đến thăm vài ba
đại học Mỹ, ghé lại
Little Saigon chơi cho
bỏ những ngày cơ cực
và để cho nàng thấy
tận mắt những người nàng khinh bỉ
ấy đă sống như thế nào.
Đó là cách trả
thù vậy.
Nhưng chưa bao giờ tôi thấy hả dạ được như cuối tuần qua, khi nhận được tờ Newsweek, tờ báo 32 năm trước từng đăng bài báo của Shana Alexander, tôi đọc được bài víet của Geoerge Will trong mục The Last Word ở trang 84 số báo đề ngày 17 tháng 12 năm 2007.
George Will dùng nguyên một
trang để nói về đóng
góp của một người Việt
Tôi có thể nói là chưa
bao giờ tôi đọc được một bài báo viết
về một người khác như George Will đă viết.
Nếu bài báo ấy
do một cây bút Việt
Nhưng bài viết này là của
George Will một trong
những cây bút b́nh luận
chính trị bảo thủ, lỗi lạc nhất của báo chí Mỹ,
th́ nó là
một bài báo giá trị.
Mười lần Shana
Alexander cũng không thể bác được
điều đó.
Bài báo của George Will viết
về Dương Nguyệt Ánh, mẹ đẻ ra một loại
bom mói tên
là Thermobaric. Chương tŕnh nghiên cứu được hạn cho ba năm
để hoàn thành, nhưng chỉ sau 67 ngày, bà Ánh
đă thành công , chế ra được loại bom mới để dùng cho mặt
trận Afghanistan. Loại bom
mới này công hiệu hơn tất cả các loại
bom khác của thế giới. Bom ném vào hang đá
ở
Nước Mỹ đă
phải cám ơn bà Dương
Nguyệt Ánh về loại vơ khi mới
này. Tờ Washington Post mới đây có viết
một bài khá dài về
bà Ánh nhân
dịp bà được trao tặng một huy chương về những thành quả và đóng góp
của bà cho nước Mỹ.
George Will kể
lại cảnh bà tiến ra
trước máy vi âm, không
đọc một bài viết sẵn, mà ứng
khẩu trước
một cử tọa rất đông đảo smoking,
nơ đen trang trọng. Bà Dương Nguyệt Ánh nói rằng
32 năm trước,
bà tới nước Mỹ với tư cách một người tị nạn, hai bàn tay trắng và một túi hành
trang đầy những ước mơ tan nát.
Nhưng nước Mỹ, với bà, là một
thiên đàng, không phải v́ vẻ đẹp
và tài nguyên
phong phú, mà v́ người
dân Mỹ vị tha, rộng
lượng đă giúp gia đ́nh
của bà khi mới tới
Nước Mỹ và giúp hàn
gắn những thương tích trong tâm hồn,
đem lại ḷng tin vào con người và cảm hứng cho công việc
của bà. Bà muốn tặng
lại danh dự của tấm huân chương bà nhận được cho 58 ngàn người
Mỹ đă tử trận tại Việt Nam và hơn 260 ngàn chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa đă hy sinh
để cho những người như bà có
được cơ
hội sống trong tự do. Bà xin Thượng
đế ban phúc cho những người sẵn sàng chết cho tự do, và nhất là
những người
sẵn sàng chết cho tự do của những người khác. Bà cám ơn nước Mỹ.
George Will kết bài viết
của ông bằng mấy câu này:
Cám ơn Dương Nguyệt Ánh. Xin cô hiểu là
cô đă trả món nợ
mà cô nói
cô nợ của nước Mỹ, cô đă
hoàn trả đầy đủ, không thiếu một chút nào. Cô đă trả
hết món nợ đó, và luôn cả
tiền lời nữa.
Tiền lời, là đóng
góp rất lớn của Dương Nguyệt Ánh cho tự
do và an ninh
của nước Mỹ, quốc gia đă mở
cửa đón gia đ́nh của
bà.
Shana Alexander ở đâu, có đọc bài báo này chưa ?