Post bài nầy lên theo yêu cầu cô Lắm và một số ĐHTĐ

 

Tại Sao Anh Hùng Lại Bị Bêu Rếu Là Anh Khùng?

                                                                                                                       Nhàn SF

"Ở đâu chẳng có anh hùng

Ở đâu chẳng có thằng khùng thằng gian"

 

Trên quả đất này, dù bất cứ nơi nào, trong mọi t́nh huống, người anh hùng luôn là những người biết quên thân ḿnh làm những việc mà khó ai có thể làm được, bất kể việc làm đó thành công hay thất bại. V́ khó khăn và quả cảm như thế nên có mấy ai trở thành anh hùng! Bên cạnh đó kẻ tiểu nhân hăm hại người v́ ḷng đố kỵ th́ vô số kể.

Anh Hùng Thời Xă Hội Chủ Nghĩa

Miền Bắc dưới chế độ cộng sản, một chế độ mà căn bản dựa trên tuyên truyền và lừa bịp, th́ nhà văn, nhà báo phải viết theo lệnh của Hồ Chí Minh có nghĩa là phải "…viết cái hay cái đẹp của đảng, của nhân dân, c̣n địch th́ phải nói đến cái xấu cho dù chúng tốt cũng phải viết thành xấu… Chẳng hạn, nếu chúng có đi phát quà cho người nghèo th́ phải viết là chúng đi ăn cướp chỗ này mang đến chỗ kia phát chẩn…" (trích "Bác Hồ dạy viết văn"). Chưa đủ, Hồ Chí Minh c̣n tự tay viết cho tờ báo Cứu Quốc (1945) dặn ḍ như sau: ".. mỗi ngày đặt ra một câu chuyện oanh liệt trong cuộc chiến…, nói vắn tắt, nâng cao chí kháng chiến, tên người và địa điểm không cần viết rơ. Ví dụ anh LV tiểu đội trưởng đi ḍ thám mặt trận địch mà ḅ cả cây số, đến gần, địch bắn ra. Anh LV bị thương cánh tay nhưng vẫn tiếp tục ḅ gần nữa, liệng một quả lựu đạn chùy, năm tên địch ngă ra anh LV mới ḅ về. Vết thương khá nặng nhưng anh LV không chịu đi nhà thương. Anh nói "Tay trái bị thương nhưng tay phải của tôi vẫn bắn được". Anh LV là một chiến sĩ xứng đáng" (trích: Hồ Chí Minh Tuyển Tập Văn Hoá Nghệ Thuật, “Cũng Là một mặt Trận”, tác giả Hồ Chí Minh, nhà xuất bản Văn Học 1999). Chính thế mà miền Bắc vào triều đại Hồ Chí Minh, ông ta thường khoe "đất nước ta ra ngơ là gặp anh hùng".

Người dân miền Bắc nhất là thanh thiếu niên ai mà không biết đến chuyện "Ngọn đuốc sống Lê Văn Tám"(1) mô tả một thiếu nhi bán đậu phụng rang chỉ hơn 10 tuổi, v́ ḷng yêu nước đă tẩm xăng vào người rồi châm lửa đốt. Cây đuốc anh hùng này đă chạy một quăng đường 50 mét đến đốt kho xăng Thị Nghè, thành phố Sài G̣n vào ngày 1-1-1946. Câu chuyện anh hùng Lê Văn Tám được đề cao, đưa vào sách giáo khoa, phổ biến rộng răi làm nức ḷng quân dân chiến đấu chống "Mỹ xâm lược". Cái tên Lê Văn Tám nổi tiếng đến nỗi được dùng để đặt tên cho hầu hết các trường học, công viên, thành phố và cả các Chi Đội, Liên Đội thuộc "Đội Thiếu Nhi Tiền Phong". Vào năm 2004 giáo sư Phan Huy Lê, Chủ Tịch Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam, đă cho biết câu chuyện về người anh hùng Lê Văn Tám là chuyện không có thật. Tác giả câu chuyện láo khoét này lại chính là Trần Huy Liệu, nhà sử học được Hồ Chí Minh bổ nhiệm chức Bộ Trưởng Bộ Tuyên Truyền sau cách mạng Tháng Tám 1945. Trước khi mất (1969) vài năm, Ông Liệu cho giáo sư Phan Huy Lê biết rằng ḿnh viết câu chuyện này mục đích là để tuyên truyền và có nhờ sau này đất nước yên ổn th́ nói lại dùm. Mặc dù sự việc đă được bạch hóa từ năm 2004, nhưng báo chí CSVN vẫn không hề nhắc đến, nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi sau 75 bị đổi là nghĩa trang Lê Văn Tám không hiểu đă được sửa đổi lại chưa?

Chuyện Nguyễn Văn Trổi đặt bom tại cầu Công Lư mưu sát cựu Bộ Trưởng Quốc Pḥng Mỹ MacNamara vào năm 1964 tưởng cũng cần phải được nói trở lại cho đúng. Có thật Nguyễn văn Trổi là một "anh hùng đích thực của tuổi trẻ Việt Nam", "một người hùng cuối cùng của cuộc chiến và chế độ, đă gục chết trong tiếng hô cao "Hồ Chí Minh muôn năm"…như luật sư kiêm giáo sư triết học Nguyễn Hữu Liêm vừa viết qua bài "Nơi Bến Đ̣ Nguyễn Văn Trổi" trên tờ Vtimes tuần này (số 114 ngày 1-8-2008) hay không? Trước hết chi tiết Nguyễn Văn Trổi hô to "Hồ Chí Minh muôn năm" là điều mà Tố Hữu, trước khi xuống địa ngục thăm "Bác" đă thú nhận rằng chuyện đó là do ông phịa ra trong một bài thơ ca ngợi Nguyễn Văn Trổi chứ không có thật! Ngược lại luật sư được chỉ định bào chữa cho anh Trổi lúc bấy giờ là luật sư Nguyễn Văn Chức th́ ông cho biết Nguyễn Văn Trổi đă khóc than với ông "Chúng nó hại em rồi luật sư ơi!".

Theo người nhà của Nguyễn Văn Trổi th́ anh làm nghề thợ điện, bản tính hiền ḥa, chăm chỉ, có cuộc sống chừng mực không tham gia bất cứ một tổ chức nào. Tin anh bị bắt v́ tội đặt bom định sát hại Bộ Trưởng Quốc Pḥng Mỹ McNamara làm cả nhà chưng hửng, không ai tin là có thể xảy ra được với một người như anh. Sau cái chết của anh, gia đ́nh anh vẫn sống b́nh thường, không có một sự đe dọa nào từ phía chính quyền Việt Nam Cộng Hoà. Trong khi đó họ lại rất sợ cộng sản nằm vùng, chính phe này đă ra lệnh buộc người nhà Nguyễn Văn Trổi phải đưa vợ anh là Phan thị Quyên đến một địa điểm biên giới Miên Việt. Tại đây người nhà được cho trở về với lời hăm doạ không được tiết lộ ra ngoài. Chị Quyên bị họ dắt đi, bặt tin từ đó, cho măi đến 30-4-75 chị trở về người nhà mới biết cộng sản đưa chị băng rừng lội suối ra Bắc. Họ đưa chị đi khắp thế giới tuyên truyền cho Nguyễn Văn Trổi, người anh hùng "chống Mỹ cứu nước" mà nhân chứng bất đắc dĩ chính là người vợ của anh.

Anh Hùng Hải Ngoại

Đấy, cộng sản là như thế đó. Không có anh hùng cũng phải nặn cho ra anh hùng dù là phải nói láo. Sự tuyên truyền lừa bịp đó đă lấy ḷng được nhiều quốc gia nhất là các nước ở Đông Âu. Ngày nay th́ họ đă sáng mắt và chính các quốc gia này thường xuyên lên án cộng sản Việt Nam về nhân quyền. C̣n chúng ta, ở hải ngoại anh hùng chỉ đếm trên đầu ngón tay thế mà hở ra là bị đánh phủ đầu!

Ngọc Hạnh chịu ở tù để đem chính nghĩa của miền Nam trong cuộc chiến vào tận toà án Hoa Kỳ. Một tập hồ sơ dày hơn 3,000 trang vinh danh 58 ngàn người lính Mỹ đă chết cho tự do của miền Nam, vạch trần sự phản bội Hoa Kỳ của đám phản chiến Mỹ, phân tách hai lá cờ trong đó lá cờ đỏ sao vàng là lá cờ đă nhuộm bao nhiêu máu của người dân Việt Nam vô tội .. tất cả những tài liệu này vĩnh viễn nằm trong toà án giúp cho thế hệ mai sau có cơ hội tra cứu sưu tầm. Thế mà có những kẻ lại rêu rao là chị Nguyễn Ngọc Hạnh bị bịnh tâm thần, tự thiêu ba lần mà sao không chết ?

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện bị 27 năm tù đày, tập thơ Hoa Địa Ngục của ông được phổ biến rộng răi trên thế giới qua nhiều thứ tiếng cho thấy chế độ cộng sản tàn ác như thế nào, nhiều giải thưởng của các tổ chức quốc tế trao tặng ông… để rồi ông cũng bị dán cho cái nhăn hiệu "Hồ Chí Thiện giả"?

Thế c̣n Lư Tống th́ sao?

Cuối tháng Bảy vừa qua (26-7-08), trong một diễn đàn đối chất do ông Trần Mạnh Quỳnh và một nhóm người tổ chức, ông Trần Mạnh Quỳnh kể những hành vi xấu xa (?) của Lư Tống khi c̣n ở trong tù, và ông đă khẳng định "Đối với tôi (TMQ,) Lư Tống là thằng khùng, thằng điên " (chữ dùng của Lâm Văn Sang). Khi nhục mạ Lư Tống như thế, ông Trần Mạnh Quỳnh đă làm cho những người đấu tranh tại hải ngoại thất vọng. Cộng Sản cũng đă từng cho Lư Tống là khùng, là điên, chẳng lẽ bây giờ ông lại cũng bắt chước chúng bêu rếu anh hùng thành anh khùng hay sao?

C̣n nhớ cùng vào ngày thứ Ba 1-9-1998, miền Bắc Cali đă đón tiếp hai người anh hùng Lư Tống (phi trường San Francisco) và Trần Mạnh Quỳnh (phi trường San Jose) trở về từ ngục tù cộng sản. Lư Tống bị bắt giam 6 năm v́ đă uy hiếp chuyến máy bay để thả 50 ngàn truyền đơn xuống thành phố Sài G̣n vào năm 1992. C̣n Trần Mạnh Quỳnh về Việt Nam năm 1993 với kế hoạch giật sập Viện Bảo Tàng Hồ Chí Minh nhưng do “sự chần chờ v́ sợ làm thương tích cho một số người nên kế hoạch chậm trễ” nên đă dẫn đến sự bại lộ thất bại (theo bài báo Ư Dân do đài Quê Hương đọc). Hôm đó, Bắc Cali tưng bừng như ngày Hội lớn. Nguyên Khôi làm phóng sự ngay tại phi trường. Giọng anh hớn hở có lúc phải la to cho át đi những tiếng hoan hô vang dậy của những người ái mộ Lư Tống. Về tới đài qua cuộc chuyện tṛ Nguyên Khôi cho Lư Tống biết suốt mấy năm làm việc cho đài cứ mỗi lần đài phát lên bản nhạc nào liên quan đến không quân th́ thính giả gọi vào tặng nhạc cho anh (LT). Đến đây giọng Nguyên Khôi trở nên tha thiết "…và trong suốt năm tháng đó chúng tôi vẫn không bao giờ mơ ước có ngày ngồi chung với anh trong Studio để nói chuyện với anh như thế này, tức là đồng bào bao giờ cũng nghĩ đến Lư Tống, người anh hùng, người con yêu của tổ quốc… xin chia xẻ với anh (LT) điều đó". Đoan Trang th́ dịu dàng thỏ thẻ: "… như vậy qua buổi tâm sự hôm nay chúng tôi thương Lư Tống hơn, và chúng tôi cảm phục Lư Tống hơn bởi v́ anh đă tưởng rằng anh bị cô đơn, anh đă tưởng rằng anh bị đồng bào bỏ rơi anh và anh đă phải t́m cách tự chiến đấu, tự sinh tồn cho anh phải không anh?".

Kể từ đó Lư Tống là của đài Quê Hương. Cái ǵ cũng Lư Tống, nào sách, nào băng thâu đều có in h́nh Lư Tống. C̣n Trần Mạnh Quỳnh th́ được Liên Hội cùng với Mặt Trận bảo vệ đưa đi nói chuyện một vài nơi. Tiếc thay v́ thành tích mập mờ của Mặt Trận nên chẳng bao lâu Trần Mạnh Quỳnh không thấy lên tiếng nữa.

Ngày hôm nay mọi sư hoàn toàn thay đổi. Cũng vẫn đài phát thanh đó, cũng vẫn xướng ngôn viên đó nhưng đối tượng mà trước kia họ suy tôn là anh hùng th́ nay trở thành anh khùng. Những lời tâm huyết ở trên bỗng trở thành những lưỡi dao sắc bén đâm lút vào lưng chiến sĩ, nó hằn học, nó gầm gừ, nó đay nghiến c̣n hơn là khi nó đánh Việt Cộng!

Ôi cũng chỉ v́ cái sáng kiến xây khu Thương mại của bà Nghị viên quận Bảy mà làm cho bạn trở thành thù, người ngay hoá thành kẻ gian!

Diễn Đàn Đối Chất Công Khai

Trong buổi diễn đàn đối chất công khai, câu hỏi nêu ra "nếu không có bài viết Người Mù Sờ Voi, ông (TMQ) có ra mặt đối chất với Lư Tống không?" Trần Mạnh Quỳnh đă không trả lời trực tiếp "có" hay "không" mà chỉ cho rằng Lư Tống hạ nhục, mạt sát cá nhân ông, đánh bóng cá nhân ḿnh bằng những hành động không chính đáng… (?) (theo bài viết "Diễn Đàn Đối Chất Trần Mạnh Quỳnh không có Lư Tống" của Lê B́nh).

Lẽ ra câu hỏi nên đặt ra thẳng thừng như thế này: "Nếu Lư Tống không tuyệt thực đ̣i hỏi Hội Đồng thành phố phải thi hành dân chủ cho việc đặt tên khu thương mại đường Story, th́ liệu diễn đàn đối chất này có mở ra hay không?" th́ đây, ông Trần Mạnh Quỳnh đă xác định rất rơ ràng qua lá thư ngỏ số 1 đề ngày 19-6-08 đọc trên đài Quê Hương như sau:

“…Cũng nhờ vào huyền thoại, Lư Tống đă thực hiện một cuộc "tuyệt thực" vô lư và khó tin để đ̣i hỏi bằng được thành phố San Jose phải chiều theo ư của ông ta trong việc đặt tên cho một khu thương mại, lối tranh đấu này đă làm dư luận các sắc dân địa phương coi thường cộng đồng người Việt tại San Jose.

Nay sau khi sinh hoạt San Jose đă b́nh thường trở lại, không c̣n có cảnh có một người Việt ngồi ăn vạ tại trung tâm thành phố làm đề tài đàm tiếu cho các sắc dân khác, tôi là Trần Mạnh Qùynh, xin tŕnh bày với đồng bào về quá khứ gian dối và bất xứng của Lư Tống, để sau khi những sự thật này được phơi bày ra ánh sáng, Lư Tống sẽ không c̣n khả năng để tạo trở lại những xáo trộn trong sinh hoạt của thành phố San Jose, làm mất thể diện cho quân lực VNCH, cho tập thể cựu tù nhân chính trị và cho đồng bào trong vùng…" Thế nào là cuộc tuyệt thực vô lư? Là khó tin? ăn vạ? Là làm mất thể diện cộng đồng? Là làm cho các cộng đồng bạn coi thường? Nên nhớ đây là một đất nước dân chủ, những nghị viên do dân bầu ra th́ phải là "Của Dân, Do Dân và V́ Dân". Lư Tống tuyệt thực không phải để đ̣i Hội Đồng Thành Phố "chiều theo ư của Lư Tống" mà muốn họ phải thực thi dân chủ. Tại sao một cái tên đứng hạng chót trong những bảng thăm ḍ mà lại được họ chấp thuận? Như thế có dân chủ hay không? Với các cộng đồng bạn có thể lúc đầu có một số không hiểu cộng đồng người Việt đang bị tấn công bởi nghị quyết 36 của CSVN, nhưng sau đó khi bản tin "San Francisco khánh thành cổng chào "Little SaiGon" được các đài truyền h́nh loan đi, đồng thời nhân đó nhắc đến vụ Little SaiGon San Jose qua các cuộc biểu t́nh, họ chiếu lại khuôn mặt lạnh lùng của nghị viên Madison trong ngày Hội Đồng Thành Phố bỏ phiếu th́ các cộng đồng bạn sẽ hiểu ngay tại sao ngày hôm nay người dân quận Bảy lại đ̣i băi nhiệm bà ta.

Ông Trần Mạnh Quỳnh nên dùng lư trí mà suy nghĩ lại. Ai làm mất thể diện cộng đồng? Kẻ đưa danh sách ma cho Hội Đồng Thành phố? Kẻ dùng phương tiện truyền thông để đánh phá những người không đồng ư với bà nghị viên? Kẻ đă thổi những anh hùng lên giờ đây lại đè người ta xuống? Kẻ đă phản bội cử tri là những người đă từng ủng hộ bầu cho ḿnh lên để đi cấu kết với gian thương bất kể những đ̣i hỏi chính đáng của cư dân đơn vị ḿnh?

Riêng mấy cái DVD yêu cầu đài Quê Hương đưa lên tivi của SBTN cho cả nước Mỹ Canada Úc châu cùng biết. Nếu Lư Tống làm sai, ông sẽ chịu trách nhiệm. Bằng không th́ nhóm cà phê Paloma phải bị lột mặt nạ, chứ c̣n chỉ phổ biến tại địa phương, ba hoa chích cḥe trên đài th́ rơ ràng là chỉ nhắm vào cư dân vùng Bay, hay thành phần cử tri quận Bảy, để cứu vớt cho bà Nghị Viên khỏi bị băi nhiệm th́ đây là điều ai cũng biết .

Vào thời buổi này, đă đứng lên tranh đấu th́ phải chấp nhận sự đánh phá. Thôi th́ anh hùng trở thành anh khùng cũng chẳng sao. Lịch sử đă cho thấy một Phạm Hồng Thái qua tận Quảng Châu (18-6-1924), quăng một trái lựu đạn vào bàn tiệc định ám sát Toàn Quyền Merlin nhưng thất bại. Bị săn đuổi Phạm Hồng Thái chạy trốn không muốn chết vào tay giặc, cùng đường nhảy xuống sông Châu Giang tự vận. Việt gian và báo chí Pháp gọi Phạm Hồng Thái là điên. Nguyễn Thái Học cùng 13 đồng chí của ông bị xử tử ở Yên Bái cũng bị giặc gọi là điên. Ngày hôm nay Lư Tống cũng điên th́ không oan chút nào! Thử hỏi, đang ở trong cảnh sung sướng sao không chịu hưởng thụ, vợ đẹp con ngoan, nay đây mai đó mà lại đi làm những việc nguy hiểm, không chết cũng vào tù… th́ có phải là người điên hay không? Cộng đồng người Việt hải ngoại cũng cần có nhiều người điên khùng như thế đấy!!!

Bắc Cali tháng 8-08.

Nhàn SF

(1) theo bài viết " Anh hùng Lê Văn Tám của Khôi Nguyên