Mai Thảo
Mưa núi
Giai
đoạn chị Định
Chị Định chết
giữa mùa xuân, chị trút hơi thở cuối cùng trên
căn nhà sàn dưới chân núi Án
Đổ. Hôm chị Định mất, người
đầy tớ thân tín của chị từ ngoài Liên khu
III vào, mặc áo đại tang đưa người
chủ xấu số đến cánh đồng cỏ phía
tây ngọn suối. Phía nam, con đường đất
đỏ từ chân núi Án Đổ men theo
một bờ lạch sâu, bằng qua một miền
đồi đất trơ trụi về mạn Kim Tân,
Thạch Thành.
Chị Định
nằm trong mộ, đầu hướng về Kim Tân,
Thạch Thành.
Người chết c̣n như theo dơi
chúng tôi. Tôi tin chị chết thoải mái yên
tâm. Dù chị đă chết xa vắng
một ḿnh ở một góc núi hẻo lánh không
được nh́n thấy cái mái nhà cổ cũ yêu dấu
của đời chị ở măi tận Cửa
Chị Định ra khỏi Hà
Nội chỉ c̣n giữ lại cái h́nh ảnh duy nhất
này, nó tạo nên cái khối t́nh cảm thuần hậu trong
đẹp của chị trên những khía cạnh thăm
thẳm của thương nhớ mỗi khi từ Án
Đổ, từ những vùng bên ngoài Hà Nội, chị
Định hồi tưởng về Hà Nội, Hà Nội
với cái phố của Nam thân yêu của đời
chị.
Không được về
chết dưới mái nhà cũ như chị chắc
đă mong muốn, nhưng tôi tin chị chết yên tâm. Tin
thế qua đời sống, qua con người chị,
chứa đựng cái t́nh vị tha đằm thắm
nhất mà tôi được biết trong những phút
sống may mắn của đời tôi trong phần không và
thời gian đất nước này từ khi chính thể
cộng sản bắt nguồn như một thảm
hoạ ghê gớm mà thế hệ này phải chịu
đựng.
Gặp chị Định, riêng
tôi đă có cái may mắn to lớn của con người
c̣n gặp được con người theo
cái nghĩa cao đẹp nhất, gặp được
ngay trên đất cộng sản giữa khoảng
thời gian 50-51.
Thời gian này của thế
giới cộng sản, con người chỉ c̣n là
một sự kiện sống sót hiếm hoi. Phần
lớn đă chết rồi. Đại
đa số đă bị huỷ diệt. Sau này
nghĩ cho kỹ, tôi mới khám phá thấy rằng
những đợt đấu tố mà cộng sản hiện
đang phát động bằng tra tấn, bằng cực
h́nh, bằng căm thù, bằng xương máu ngoài vĩ
tuyến 17 với những người c̣n phải ở
với chúng nó, chỉ là tối thậm vô ích. Thừa v́ không cần. Thừa v́ con
người ở với chúng nó bị chúng nó giết
chết từ rất lâu trước đấu tố. Con
người bị cộng sản đem ra đấu
tố đầu mùa xuân 56 đă chết từ những
đợt chỉnh huấn cải tạo đầu mùa
xuân 50, 51. Bởi chỉnh huấn cải
tạo tư tưởng chính là một h́nh thức
đấu tố tâm hồn. Người
chết khi tâm hồn bị đấu tố. Người chết v́ mất tâm hồn.
Bởi vậy, mà đến Án Đồ, gặp chị Định, tôi
đă có được cái cảm giác vừa chua xót vừa
ngạc nhiên thích thú khi c̣n được nh́n nhận
thấy ở chị một con người với một
đời sống đứng thẳng băng cái h́nh dáng
thẳng băng của con người, của đời
sống tự do. Như một thân cây rừng
đứng thẳng. Như một trái
núi đứng thẳng. Tất cả
đều đă mất tâm hồn. Chỉ c̣n chị
với cái thế giới t́nh cảm của chị,
với sự thương nhớ đôi khi chị gửi
về cho cái bờ mái cổ cũ trong Hà Nội. Bóng dáng đơn
độc của chị Định, tôi nh́n thấy
giữa thế giới cộng sản, đẹp cái
đẹp anh dũng của một người c̣n dám
sống mănh liệt trọn vẹn đời ḿnh chung quanh
những lớp người đă chết. Hàng ngàn hàng
vạn, chồng chất la liệt.
Ít lâu sau đó,
chị Định cũng chết. Nhưng chị chết v́ cái bệnh lao
phổi của chị đă sang đến thời kỳ
thứ ba, chứ quyết không phải chị chết v́
đấu tố tư tưởng. Giữa hai cái
chết, chết v́ tâm hồn bị đấu tố ngoài
đấu trường chỉnh huấn cải tạo,
với cái chết v́ bệnh hoạn, v́ thời kỳ
thứ ba, v́ những con vi trùng Koch, tôi thấy cái chết
bệnh nhẹ tênh, bởi chỉ có nghĩa là yên nghỉ
chứ không có nghĩa là gục ngă.
Giữa mùa xuân, những
người đă chết v́ đấu tố tâm hồn
đưa một người chết v́ lao
phổi ra cánh đồng cỏ phía tây Án Đổ,
hoa núi nhiều màu nở tưng bừng trong khắp thung
lũng. Không ai biết có mùa xuân, không ai biết có những
chùm hoa núi. V́ tất cả đă chết
rồi. Tôi nghĩ đến đám tang chị
Định gồm toàn những người đă chết
đi theo linh cữu để mà
nhận thấy tất cả cái hoang vắng của khu
vực cộng sản khi tội ác của chúng đă
được thể hiện bằng những đợt
chỉnh huấn cải tạo.
Chị Định
nằm xuống được rồi. Tôi nghĩ vậy.
Tôi biết trước khi nhắm mắt
chị Định cũng nghĩ vậy.
“Những đứa
em tôi. Những
đứa em tôi tự do. Những đứa em tôi đă
về tự do. Tôi đă giúp những đứa em tôi
về được với tự do…” phải là câu th́
thầm sung sướng của chị Định lúc
mắt chị khép lại, thu vào một
lần cuối cùng cảnh tượng Án Đổ sau
khung cửa nhà sàn.
Bên ngoài, rừng núi Án Đổ xanh biếc giữa mùa xuân.
Cái chết của
chị Định xanh biếc như mùa xuân.
Tôi đến Án
Đổ lần sau cùng vào buổi chiều. Lên
bộ từ Kim Tân Thạch Thành. Dăy
phố Kim Tân vắng hoang v́ những người dọn
nhà mở hàng ở đó đă bỏ đi hết.
Không khí chiến tranh, đổ vỡ. Đường
đất đỏ khé. Sông Thạch Thành đen
đặc. Hôm qua một người thiếu nữ
vừa tự tử chết ở mé sông bên kia v́ bị công
an cộng sản bắt được trong người
một số bạc Đông Dương. Ông lăo lái đ̣
bảo tôi là người thiếu nữ đẹp
lộng lẫy làm bao nhiêu cán bộ cộng sản mê
mệt, xác nổi lên giữa ḍng sông lớn vào khoảng 3
giờ sáng.
Tôi lên đường vào Án Đổ với h́nh ảnh người
thiếu nữ chết oan khuất v́ những tờ
giấy bạc Đông Dương. Đường vào xóm
Án Đổ lượn nghiêng trên một chiều nghiêng
của h́nh thể rừng núi vừa khởi đầu.
Phía sau, Án Đổ xanh thẳm hoang
rậm. Tôi đi thật mau. Tôi gặp những tốp thương binh từ
một quân y viện trong núi ra ngoài Thạch Thành.
Tiếng nạng gỗ khua gơ lạ tai
trên nền đất rừng. Những đoàn
người cụt tay cụt chân,
vỡ mặt mất mắt. Họ đi qua
tôi thành những hàng dài lầm ĺ câm tối.
Buổi tối tôi đến Án Đổ. Đầu óc tôi choáng váng
mệt mỏi. Tôi kể chuyện cho chị
Định về người thiếu những tự
tử và những người thương binh.
Chị Định thở dài bảo tôi:
“Đấy là
những cảnh tượng chị em ḿnh nh́n thấy hàng
ngày. Có ǵ
lạ ḷng mà em phải ngạc nhiên?”
Qua câu nói chị Định, tôi
đo lường được tận cùng cái không khí âm u
của chiến thời và cái tính chất sâu kiến
của đời người. Cộng
sản. Một người thiếu
nữ tự tử trên một ḍng sông đêm.
Những con người huỷ hoại. Những
đợt chỉnh huấn cải tạo. Sau bữa
cơm, tôi đi theo chị xuống
suối. Hai chị em cô độc giữa
đêm rừng rộng lớn. Chị
Định đến ngồi trên một tảng đá.
Nước suối chảy mát lạnh qua những ngón tay. Cây có đứng yên từng
chùm từng khối nhờ nhờ. Những
lớp rừng núi xa gần trùng điệp. Tôi nghĩ đến Hà Nội. Đến một đoạn đường tôi
sắp đi khỏi khu vực cộng sản, xa những
đợt chỉnh huấn cải tạo, để
cứu vớt lấy đời ḿnh, lấy tâm hồn
ḿnh.
Tôi nh́n chị
Định. Chị gầy quá. Tôi biết chị sắp chết.
Chị có thể sống được
nếu chị chịu về chữa lại cái bệnh
hiểm nghèo của chị trong Hà Nội. Nhưng chị đă ở lại. Chị
đă hứa với chồng chị rằng chị
bằng ḷng ở lại nếu anh Định để
chị hoàn toàn tự do trong việc thu
xếp cho chúng tôi bỏ đi.
“Các em c̣n trẻ. Các em c̣n có thể
làm được rất nhiều điều. Sự bỏ đi của các em cần hơn
cả đời chị”.
Chị Định
biết chị cũng chẳng c̣n sống được
bao nhiêu. Chị
bận tâm cho những người như chúng tôi một
ngày đến với Kháng chiến cao đẹp bây
giờ đang t́m cách bỏ đi v́ Kháng chiến đă
chết rồi, v́ cộng sản đă giết chết
Kháng chiến, chứ cái chết của chị, chị
biết rồi, nên chị có thái độ hết sức
thản nhiên. Chưa bao giờ cái tinh thần trách nhiệm
của một người với một người,
với thế hệ, lại thể hiện sáng tỏ
rực rỡ đến thế.
Chị Định chống tay nh́n xuống mặt suối gờn
gợn xuôi chảy. Côn trùng ŕ rầm trong
cỏ tối. Bóng chị Định in
lên nền trời sao là h́nh bóng của một giai
đoạn rộng lớn. Giai đoạn này
khởi đầu, chấm dứt cho những giai
đoạn cộng sản, đánh dấu cho những ngày
tháng tôi t́m đến tự do.
“Chị tính rồi. Em c̣n phải ở Án Đổ mười ngày nữa. Bây giờ mới là đầu tháng. Ít nhất cũng phải đến mười
hai mươi ba ǵ đó em mới đi được.
Cậy có vào được đến đây
cũng phải hơn một tuần nữa. Hồi này đi lại khó khăn lắm. Công an mật vụ cộng sản đông như
kiến khắp nơi. Mà nhất
định phải đợi Cậy vào chị mới
để em đi được”.
Cậy là
người đầy tớ thân tín của chị
Định ngoài khu Ba.
Trung b́nh cứ nửa tháng Cậy lại từ khu Ba vào Án Đổ một lần. Mang tin tức thư từ cho chị vào Hà Nội và đem
ra những ống thuốc Streptomycine cho bệnh lao
phổi của chị nữa. Như thế đều
đặn đă hai năm, kể từ ngày cơ quan
của anh Định bị oanh tạc phải dời vào
Thanh Hoá. Có điều là từ tháng trước, Cậy vào
nhưng không c̣n mang theo những ống
thuốc Streptomycine nữa. Chị
Định dặn Cậy không phải mua thuốc.
Chị đă khoẻ nhiều, chị đỡ rồi.
Kỳ thực chị đau trầm trọng, và những
ống thuốc mang giấu bí mật qua những chặng
khám xét của công an cần cho chị
hơn bao giờ hết.
Từ bỏ những ống
thuốc được coi như thứ khí giới
độc nhất trong cuộc chiến đấu lẻ
loi của chị với bệnh hoạn, chị
Định đă tự ư rút ngắn những ngày sống
của chị đến cái độ có thể
lượng trước được những giây phút
cuối cùng.
Chị làm thế, cũng
lại cho chúng tôi. V́ chúng tôi.
Hồi đó, chúng tôi đến
Án Đổ mỗi ngày một nhiều.
Những đợt chỉnh huấn cải
tạo của cộng sản càng rộng th́ số
người bỏ càng thêm đông đảo. Góc núi Án Đổ biến thành một thứ
cứ điểm của tự do. Chúng tôi đều t́m
về chị Định. Mỗi người đến Án Đổ, chị tuỳ tiện giữ
lại, hoặc gửi đi ngay, tuỳ theo t́nh trạng
an ninh ở dọc đường. Người nào đi
cũng cần một số tiền ăn
đường. Chúng tôi đến càng ngày càng đông,
chị Định lấy tiền mua thuốc để
đưa cho chúng tôi.
Tôi không muốn ca
ngợi chị nhiều ở điều này. Ca ngợi là
thừa. Đó chỉ là một hành động cao
đẹp bé nhỏ trong bao nhiêu hành động cao
đẹp rộng lớn. Tôi cảm thấy
đầy đủ thế là được. Người ta nói nhiều về hy sinh. Tôi chỉ cần nói là chị Định đă hy
sinh cho chúng tôi.
Trong thời gian 50, 51 và trong khu
vực Thanh Hoá, chị Định, riêng chị có
đủ phương tiện đưa chúng tôi đi
thoát. Bởi chị có một người chồng
đứng vào hàng ngũ cao cấp
của cộng sản. Khu vực Án Đổ, bọn công
an mật vụ hạ cấp không dám ḍm ngó tới, dù chúng
nó có nghi ngờ là chúng tôi tới để sửa soạn
bỏ đi. Anh Cậy, người đầy tớ thân
tín của chị lại thông thuộc hết tất
cả đường lối, ngơ ngách từ khu Tư ra khu
Ba, qua đất Tề vào đến tận Hà Nội.
Chúng tôi t́m đến Án Đổ mỗi ngày một nhiều.
Mới đầu, mỗi tháng chỉ một hai
người đến. Về sau tuần nào
cũng ba bốn người đến. Chị
Định thu xếp chỗ ăn ngủ cho
chúng tôi trong thời gian chờ đợi ở Án
Đổ rồi có cơ hội thuận tiện, Cậy
vào chị lại gửi chúng tôi đi. Khi tôi đến,
những người được chị thu
xếp cho đi thoát đă nhiều lắm. Muốn
đi thoát cứ việc t́m đến chị Định.
Ai cũng đi thoát. Chị thu
xếp cực kỳ chu đáo qua những tính toán thông minh
đầy kinh nghiệm.
Đêm phủ
xuống đen đặc. Những ánh lửa le lói từ
những khu nhà phía cơ quan.
Chị Định dặn tôi:
“Những ngày ở
đây em kín đáo nhé!
Cần nhất phải kín đáo.
Đừng đi đâu ra khỏi Án
Đổ, ngộ nhỡ có xảy ra chuyện rắc
rối ǵ với địa phương chị không can
thiệp được. Lần trước Hồng
đến đây cũng phải chờ như em, không chịu
được buồn, ṃ ra Kim Tân chơi có một tối
mà bọn chúng nó cũng biết đấy. Chúng
nó vào hỏi chị nhiều câu bóng gió khó chịu”.
Hồng là một tiểu
đoàn trưởng trong quân đội cộng sản. Tôi nghĩ đến Hồng mà
cũng t́m đến Án Đổ,
cũng bỏ đi. Sự bỏ đi
đông đảo không làm tôi ngạc nhiên nữa.
Chị Định
c̣n dặn thêm tôi là nên tránh nói chuyện với anh
Định. Nhất là đừng bao giờ đả
động đến những vấn đề chính
trị.
Chị cười:
“Anh ấy tin ở
cộng sản th́ mặc anh ấy. Nhưng anh ấy không đụng
chạm đến công việc của chị em chúng ḿnh là
được rồi. Em có buồn xuống suối
chơi hoặc đi loanh quanh trong Án
Đổ thôi. Đừng để việc nhỏ làm
hỏng việc lớn th́ chị sẽ ân
hận lắm đấy!”
Đêm hôm đó tôi
ngồi nói chuyện với chị Định ở
bờ suối đến khuya. Đêm rừng đẹp một
vẻ huyền ảo quanh tôi. Sao vắng muôn vạn
trên khắp Án Đổ. Trời
lạnh đặc. Sương phủ
xuống trắng xoá những thành đá. Chị Định thúng thắng ho. Tôi nghĩ
đến những ngày tháng cuối bệnh hiểm nghèo
sẽ cướp mất của chúng tôi người
chị thân yêu. Tôi nghĩ đến
những người bỏ đi. Đến
một người ở lại. Đến tự do
của con người, đến tất cả chúng tôi. Xúc cảm dâng lên làm tôi nghẹn ngào muốn khóc.
Tôi thấy thật xót thương nhiều
điều cho những cái ǵ mong thoáng sương khói.
Người mai sau là tôi những lúc nhớ những
miền rừng núi hoang vu buồn rầu, và nếu có
thương nhớ đến chị th́ đời
chị và ḷng chị sâu rộng bao nhiêu cũng chỉ c̣n là
một khoảng thời gian, một miền kỷ
niệm, một giai đoạn quá khứ. Thế
thôi.
Cuối cùng chị đứng
dậy:
“Thôi em lên đi
nghỉ. Có lẽ em là người cuối cùng đấy.
Sau khi em đi Cậy sẽ không vào đây
nữa đâu. Dạo này công an nó
lùng bắt người dữ dội lắm. Chị cũng không muốn cho Cậy nó cứ
phải đi lại măi. Ngộ nhỡ có xảy ra
chuyện ǵ th́ chỉ khổ vợ con nó”.
Tôi không biết tôi có
phải là người cuối cùng không. Nhưng tôi
biết chắc chắn một điều là chị
Định đă ở lại. Chị
sắp chết. Chị ở lại cho
chúng tôi đi thoát. Cho chúng tôi tự do. Tôi
biết sẽ không bao giờ chúng tôi được
gặp chị nữa. Tôi biết chị sẽ
chết ở Án Đổ. Chị
sẽ không bao giờ được trở về
dưới cái mái nhà cổ cũ yêu dấu của
đời chị ở Cửa
Chị Định
đă chết giữa mùa xuân. Sau khi tôi dời Án Đổ
được vừa đúng một tuần lễ.
Từ Thanh Hoá 51
đến Sài G̣n 56 tôi lại đến giữa một mùa
xuân. Tôi nhớ
đến Án Đổ. Đến
một giai đoạn. Đến một
người đàn bà. Đến chị Định
bé nhỏ của một giai đoạn rộng lớn.
Đến con đường nhỏ chạy theo bờ lạch sâu về mạn Kim Tân,
Thạch Thành, bao giờ những chùm hoa núi đỏ chói
chang chắc đă nở tưng bừng trên hai bờ.
Chị Định nằm ngủ dưới những chùm
hoa đỏ vẫn c̣n như theo dơi
chúng tôi.
“Những đứa em tôi,
những đứa em tôi đă về được
với tự do. Tất cả những đứa em tôi
đều đă về được với tự do”.
Tôi muốn trả lời
chị, trả lời chung cho tất
cả chúng tôi:
“Vâng. Chúng em đă về
được với tự do”.
Tôi chắc chị
nghe thấy. Lúc nào và
ở đâu, chị cũng vẫn nghe thấy.