HỌA
SĨ BÊN VỈA HÈ
Bích
Xuân, Paris
Đang là mùa xuân nhưng thời tiết như là
mùa hè. Thường thường mùa xuân
ở Pháp tháng này c̣n lạnh, ra đường phải
mặt áo len. Bỗng nhiên cả tuần
này có nắng, làm không khí nhộn nhịp hẳn lên. Cái nắng trái mùa này làm cho dân ở
Đi trong
phải
lo bị phạt xe, v́ luồn lách trái phép, nhất là ngày
trong tuần, nếu đi xe hơi. Đi métro là yên chí,
cứ mỗi một trạn xe ngừng
khỏang chừng hai phút. Tôi ngồi xe
hơn một tiếng đồng hồ th́ đến
nơi. Vừa chui ra khỏi hầm métro, nh́n
về bên phải là thấy ngọn đồi. Đứng dưới nh́n lên ngọn đồi,
thấy nhà thờ màu trắng có tên Sacré Coeur nằm ngay
ở giữa đồi. Người
lên kẻ xuống tấp nập. Ở giữa,
cỏ xanh tươi, tây, đầm nằm phơi
nắng để da có màu cua đồng rắn chắc, và
du khách ngả lưng nghỉ ngơi, sau một ṿng lội
bộ lên dốc xuống "đèo" trong vùng Montmartre
này.
Chụp vài
tấm h́nh nhà thờ trắng. Tôi đi ṿng ra phía sau
lưng nhà thờ, nơi đây, có tiệm café, quán ăn và nhất là
nơi sinh họat của nhóm họa sĩ. Khi
đi ngang qua khu vực của họa sĩ, họ chỉ
được
phép tụ họp ở đây mà thôi. Thấy có khách đi ngang qua là họ mời
mọc cho bằng được. Thấy tôi, anh
họa sĩ đến gần, tay ôm giá
vẽ mời vẽ chân dung. V́ đă có ư định
trước, nên tôi vui vẻ gật đầu và
hỏi: Bao nhiêu ?
Anh họa sĩ lém lỉnh cười nhẹ: Nghệ
sĩ gặp nhau đừng hỏi giá !
- Vậy th́ tôi đi…
- Ồ…Madame, 30 euro.
- Vẽ có giống tôi không đấy !
- Dĩ nhiên !
- Thật không ?
Tôi không trả giá, nhưng vẽ không giống, tôi không
trả tiền đó nha !
Anh họa
sĩ …cười gật đâu. Rồi
anh yêu cầu tôi ngồi bên góc đường để
anh vẽ. Hỏi để cho có
việc vậy thôi, v́ tôi đă có kinh nghiệm, các họa
sĩ vẽ chân dung của ḿnh không được
giống. Họa sĩ chào khách bên
vỉa hè này, không bao giờ họ vẽ giống
“người mẫu”, dù chỉ một vài nét tượng
trưng. Khách ngồi nghiêng mà họ vẽ mặt
thẳng, h́nh như trong đầu họ đă có sẵn
h́nh ảnh, nên họ chỉ thay đổi vài nét cho xong,
nên hên xui may rủi, hao hao giống
một tí đă may lắm rồi. Họ
vẽ thật nhanh, để c̣n phải lo đón khách khác.
Mà hầu như anh nào cũng vẽ rất
nhanh. Vừa vẽ vừa nói đủ
thứ chuyện th́ làm sao vẽ truyền thần cho
được. Anh họa sĩ trấn an tôi: Madame
yên tâm, tôi vẽ được 11 năm nay rồi
. Tôi nh́n khuôn mặt bầu bỉnh anh họa sĩ rồi
cười :
- Trông anh không giống… họa sĩ !
- Tại sao
?
- V́ anh nói chuyện có duyên
như người …buôn bán.
- Nghề nào cũng
cần phải nói. Tại madame không biết đó thôi !
- À,
anh nghỉ ngày nào ? Vẽ ở đây có bị
đóng thuế không ?
- Phải có thẻ
mới được đứng ở đây. Không phải ai vẽ đâu cũng
được. Ở đây, có truyền thống
về hội họa mà không đóng thuế sao được ! Tôi không
nghỉ ngày nào. Làm hết bốn mùa.
-
Trời đất ! Mùa
đông đứng trên ngọn đồi này lạnh…
chết. Vợ anh chịu để anh làm…họa
sĩ vậy sao
? À, anh bao nhiêu tuổi, gốc người ǵ
?
- Tôi được 46 tuổi,
người Tây Ban Nha. Làm nghề này th́ không
thể có vợ, có con được. Madame thấy
đó, mấy người họa sĩ đứng bên kia cũng không ai có vợ. Đứng
đây lạnh th́ chúng tôi kéo vào ngồi quán café, khi nào
thấy có khách th́ ra.
- Sao không thấy có họa sĩ
đàn bà ?
- Ít có, mà khó lắm !
Cứ đứng ngoài đường thế này quanh
năm suốt tháng, làm sao chịu nổi nắng mưa…
Tôi lại ṭ ṃ: Mỗi ngày anh
vẽ được bao nhiêu ?
- Có khi mười mấy
người, có khi hai, ba người thôi.
- Vẽ nhiều th́ phải vẽ
cho nhanh, vẽ nhanh th́ đâu có c̣n giống… bản chính.
Nghe nói trúng tim
đen, anh họa sĩ gật đầu cười h́ h́:
Đúng, đúng…
Chân dung của tôi họa sĩ
vẽ xong, trong ṿng 20 phút. Anh đến gần,
x̣e bức tranh trước mặt. Tôi cười ha
ha: Ủa, đâu phải tôi …
- Ồ !
xin lỗi madame…
- Tôi đă nói rồi,
vẽ không giống là không trả tiền mà…
- Xin lỗi madame, vẽ
chân dung chứ đâu phải chụp h́nh …
Nh́n cái điệu
buồn…giả của anh hoạ sĩ làm tôi bật
cười. Thôi th́ móc tiền trả anh
họa sĩ nhanh miệng này cho rồi. Và, tôi tiếp tục đến một nhóm
họa sĩ khác.
Cũng sau
ngôi đền thờ trắng, khách qua lại đông
hơn. Một nhóm họa sĩ khác
đang trưng bày giá vẽ, ngồi trước quán café.
Nhóm này có tŕnh độ cao hơn. Họ có chỗ ngồi vẽ, có ghế cho khách.
Mỗi họa sĩ trong này đều
dựng một cây dù lớn để che mưa, nắng.
Họ cặm cụi say sưa chăm chú vẽ, không
cần biết có người chung quanh,
đang ṭ ṃ đứng xem. Có chỗ treo
những h́nh mẫu. Những họa sĩ khác th́
đang vẽ chân dung khách. Tôi nh́n hết những
người họa sĩ vẽ chân dung ở đây,
thời gian vẽ lâu hơn, phải trên một tiếng
đồng hồ. Họ vẽ có nghệ
thuật, có nét giống "người mẫu"
hơn. Mỗi họa sĩ chỉ được
một mét vuông. Có khi, hai người một
mét vuông, v́ không đủ chỗ, nên họ dàn xếp với
nhau để làm việc. Ở đây, các họa
sĩ không mời mọc du khách, không chạy theo
khách và không có màn trả giá. Khách hỏi,
họa sĩ nói đồng giá với nhau (vẽ màu 80 euro,
trắng đen th́ 50). Nhưng họa
sĩ có quyền bớt, hoặc vẽ không lấy
tiền. Thấy tôi đi ngang qua,
một anh họa sĩ chào một câu tiếng Anh. Tôi dừng lại ngay để bắt chuyện.
Cười, trả lời câu tiếng Pháp.
Họa sĩ nói:
- Thấy madame
cứ chụp h́nh chỗ này, chỗ kia,
tưởng là khách ngọai quốc.
Sau vài
lời xả giao, tôi xin phép họa sĩ hỏi vài câu.
Họa sĩ gốc người Ư, 45 tuổi
này vui vẻ nhận lời.
- Anh có vẽ chân dung cho khách, dọc hai bên bờ sông
- Không bao giờ, tôi chỉ vẽ chân dung cho khách
ở trên đồi này thôi. Tôi vẽ tại
đây 20 năm rồi.
- Nếu có khách th́ mỗi ngày
anh vẽ bao nhiêu chân dung ?
- Bốn thôi.
-Tại sao bốn
?
Anh
họa sĩ nhăn mặt: Tôi không thích vẽ nhiều,
vẽ nhiều, mệt lắm! Mệt,
vẽ không thể đẹp.
- Lúc năy, tôi có xem anh vẽ chân
dung cho khách. Anh vẽ giống lắm !
À, tại sao "vùng đất" ở đây không
thấy có hoạ sĩ trẻ, toàn là những
người lớn tuổi ?
- Đây là nơi của những
người họa sĩ lâu năm. Người
mới khó vào, thỉnh thỏang cũng có, nhưng ít lắm ! Madame thấy
đó, có mấy người Á Châu vẽ ở đây, h́nh
như là người Việt, họ vẽ khá lắm!
-Mỗi ngày, anh vẽ
được bao nhiêu bức tranh thủy mạc.
- Một .
- Mùa thu, mùa đông ở
trên đồi này vắng khách, anh ở nhà ?
- Tôi không ở nhà mà đến đây để
vẽ tranh. Tôi thích cảnh mùa thu mùa đông vắng vẻ
ở đây .
Trời ! Đúng là …họa sĩ. Mùa đông
người ta ở trong nhà cho ấm áp, c̣n họa sĩ
th́ ngồi giữa trời thu để
t́m ư. Đó là họa sĩ
Những
người đi tản bộ không biết chán, khi đi
trên những con đường bé nhỏ trong vùng
Dân chúng ở đây
thường hay tổ chức lễ lộc, mà ngay cả
những người buôn bán cũng vậy. Trước
công trường nhỏ bé có một nhà hát cổ
dưới bóng mát, mỗi đầu mùa hè là họ tổ
chức lễ nhạc jazz, khách đi dạo, nghe văng
vẳng tiếng nhạc nồng nhiệt, vui vẻ trong
vùng này. Trên ngọn đồi Montmartre có hai nhà thờ,
một bên là nhà thờ nhỏ
Montmartre thành
được lập năm 1790, ở trong thành lũy,
thuộc về quận 18
Khu Montmartre
này ngày xưa rất yên tĩnh, nhưng sau đó thay
đổi rất nhanh nhờ những quán café, những
tiệm buôn bán b́nh dân. Khách viếng
thăm đến từ các nước Âu Châu rất
đông, và những người ở dưới tỉnh
của nước Pháp đến cũng không ít, nên khu
vực này ngày nào lúc nào cũng nhộn nhịp, đông
người. Mỗi lần đến đây
, tôi đều thích thú. Đi dạo,
đến mỏi chân mà chưa muốn về. Người Việt ở xa
đến