Ḷng ái quốc - "Tâm hồn cao thượng"

 

Đầu bài thi của con sáng nay : "Tại sao anh yêu xứ sở của anh?" Con đă cảm động về chuyện "Chú lính đánh trống" hôm trước, tất con đă làm bài một cách dễ dàng.

Tại sao anh yêu xứ sở của anh? Câu hỏi ấy chẳng làm nẩy nở trong óc con biết bao nhiêu câu trả lời hay sao? Tôi yêu xứ sở của tôi mẹ tôi sinh trưởngđấy ; nguồn máu trong mạch của tôi đều của người ; trong khu đất thánh kia đă chôn vùi tất cả những người quá cố mẹ tôi thương, cha tôi trọng ; cái đất tôi sinh, thứ tiếng tôi nói, quyển sách tôi học, các em tôi, chúng bạn tôi một dân tộc lớn sống chung với tôi, cảnh đẹp của tạo hoá bao bọc chung quanh tôi, tóm lại tất cả những sự vật tôi trông thấy, tất cả những cái tôi yêu, tất cả những cái tôi quí, nhất nhất đều thuộc về xứ sở của tôi cả.

Bây giờ tôi c̣n , con chưa thể hiểu thấu được thế nào ḷng yêu nước. Rồi ra con sẽ biết. Khi con du lịchxa về, một buổi sáng, đứng dựa bao lơn tàu con thấychân trời một dăy núi xanh của xứ con hiện ra, bấy giờ con sẽ thấy trào lệ cảmḷng con dâng lên miệng con vuột ra những tiếng kêu mừng rỡ.

Con sẽ cảm thấy t́nh yêu nước khi con ở nước ngoài chợt nghe thấy một người trong đám thợ thuyền nói tiếng nước con, theo ḷng con xui giục tự nhiên con đến hỏi chuyện người thợ không quen ấy.

Con sẽ cảm thấy t́nh yêu nước, khi con nghe thấy người ngoại quốc lăng mạ xứ sở con, ḷng tức giận sẽ làm cho con nóng mặt.

Con sẽ cảm thấy t́nh yêu nước mạnh mẽ tôn đại hơn nữa, nếu một ngày kia, nước địch cớ giày xéo vào đất ta ; lúc ấy con sẽ thấy nào cha hôn con khuyên câu "dũng cảm" , nào mẹ tiễn con hẹn lúc "khải hoàn".

Con sẽ cảm thấy t́nh yêu nước khi con trông thấy những đội quân vất vả trở về với những khúc ca chiến thắng.

Con sẽ cảm thấy t́nh yêu nước khi con trông thấy cờ ba sắc bị bắn tả tơi đi đầu một toán người nghĩa dũng, ai nấy đều phô cao trán buộc băng hay cái tay bị , trong đám đông dân chúng hoan hỉ, người ta ném hoa mừng những lời chúc tùng.

Enricô ơi ! Bây giờ con đă hiểu thế nào ḷng ái quốc. Đó một điều rất to tát, rất thiêng liêng. một ngày kia, ta trông thấy con về trận được an toàn, nhưng được tin con lẩn lút để tránh cái chết, th́ cha đây thay đón con lúc đi học về bằng những tiếng cười vui vẻ, bấy giờ cha sẽ đón con bằng những tiếng khóc xót xa. Cha sẽ không thể thương con được nữa sẽ đâm tím thác cho rồi !

Cha con.