Ḷng nghĩa hiệp – “Tâm hồn cao thượng

 

Hôm qua tôi đang măi chép bài th́ em Xylvia rón rén vào bảo tôi rằng :

- Anh lại buồng mẹ với em. Sáng nay, em nghe thấy cha nói chuyện với mẹ. H́nh như một sự quan trọng không hay cho cha. Cha ra vẻ thất vọng, mẹ đem lời an ủi. Như thế lẽ nhà ta đến lúc xuống rồi ! Anh ạ. Cha mẹ ta sẽ hết tiền. Bổn phận ta phải hy sinh đê giúp đỡ cha mẹ, phải không anh? Nếu anh vui ḷng em sẽ thưa với mẹ .Vậy anh đồng ư với em không ?

Tôi bằng ḷng.

Em Xylvia dắt tôi vào pḥng mẹ tôi. Lúc ấy mẹ tôi đang ngồi khâu, vẻ lự. Chúng tôi chạy vào ngồi cạnh mẹ tôi. Em tôi nói luôn :

- Mẹ ơi , chúng con chuyện muốn thưa với mẹ.

Mẹ tôi lấy làm ngạc nhiên, ngẩng nh́n chúng tôi.

Em tôi nói :

- Thưa mẹ, phải cha con đang đứng vào trong cảnh thất bại không ?

Mẹ tôi đỏ mặt nói :

- Con nói thế ? Không phải đâu. Ai bảo con thế ? Tại sao con biết ?

Xylvia nói giọng quả quyết :

- Chả ai bảo con. Con biết rồi... Mẹ ơi, về phần chúng con, chúng con muốn hy sinh đôi chút. Mẹ hứa cuối tháng sẽ mua cho con cái quạt cho anh Enricô hộp thuốc vẽ. Bây giờ chúng con không thích nữa. Chúng con không muốn cha mẹ phải tiêu nhiều mẹ ạ.

Mẹ tôi định nói th́ Xylvia lại tiếp luôn :

- Anh Enricô con đă quyết rồi. Cha chúng con c̣n chưa kiếm ra tiền th́ chúng con c̣n phải tằn tiện. Chúng con xin nhịn ăn sáng ăn tráng miệng. Như thế sẽ đỡ ít tiền chợ. nếu c̣n phải sẻn các thứ khác nữa như quần áo, giày dép, chúng con cũng xin vui ḷng. Những đồ chơi của chúng con đem bán đi cũng được ít tiền. Rồi con sẽ làm con sen cho mẹ, con sẽ khâu giúp mẹ. Mẹ muốn sai bảo việc , con xin làm tất... Miễn mẹ cha khỏi phải lo nghĩ được yên ḷng...

Em tôi nói xong, mẹ tôi vừa cười vừa khóc, hôn chúng tôi bảo rằng :

- Các con nghe lầm đấy. Nhờ trời, nhà ta chưa đến nỗi phải sa sút như các con tưởng. Mẹ cám ơn các con đă nghĩ thương đến cha mẹ.

Tối đến, mẹ tôi đem chuyện nói lại với cha tôi. Nhưng người cha đáng thương của chúng tôi chẳng nói chẳng rằng.

Chúng tôi c̣n đang phân vân trong dạ th́ bỗng sáng nay chúng tôi được một sự ngạc nhiên vui sướng quá chừng em Xylvia thấydưới khăn ăn cái quạt mới tôi, một hộp thuốc vẽ 12 màu !