Mai Thảo
Mưa núi
Một
chiều qua Cửu Long
Tôi thức giấc v́ một tiếng động
nhỏ nhẹ. Trong đêm tối.
Trước mặt
tôi là Cửu Long. Tiếng động dâng lên từ phía ấy.
Thêm một tiếng động nữa. Rồi những âm thanh khởi đầu lẻ
tẻ trở nên một sự xao động ŕ rào.
Buổi chợ
đêm đă bắt đầu dâng lên. Phải rồi, đang dâng lên. Xanh biếc phảng phất. Chợ
đi dần thành những bước thuỷ triều.
Tôi chống tay ngồi dậy đón
nhận những tiếng sóng đi và những tiếng
thuyền đi. Một lát, rồi những âm thanh rơ
rệt ấy cũng không thể phân định
được nữa. Chỉ c̣n là Cửu Long đang bát
ngát dâng lên, Long Xuyên đổ về, Châu Đốc
đổ về. Miền xa về họp
chợ đi toàn bằng những bước đi của
Cửu Long.
Khúc này là ngă ba sông Sao. Mỹ Tho
ở phía tay trái cho tôi một h́nh ảnh nữa của
phương hướng rộng thẳng. Đêm về
sáng thoáng mát. Tôi tiếp nhận thêm một
cảm xúc thoải mái xuôi ḍng giữa sự dồn
đổ trùng điệp rộng lớn. Trên bờ,
cái bến Vàm Cống bé nhỏ cũng đă thức
dậy như tôi.
Chợ họp
rồi. Đèn
lửa thấp thoáng. Ghe thuyền lũ
lượt xuôi về. Từ bên kia
vượt sang. Từ phía dưới
đổ lên. Từ trên trườn
xuống.
Một người đi sát qua
tôi, xuống bến. Tôi ngồi dậy.
Anh bảo tôi.
“Chợ họp
rồi đấy. Chẳng ngủ được nữa đâu.
Anh xuống bến đón thuyền về cho
vui”.
Tôi gập chăn đệm –
Cửu Long lạnh – gấp lại ghế bố, đi theo anh xuống sát mặt nước.
Chỗ này, người ta đă đốt lửa thật
sáng đón thuyền về.
Những chiếc
đầu đoàn đă ghé bến. Có tiếng hỏi:
“Nhiều không?”
Dưới nước đáp
lên:
“Nhiều”.
“Ǵ thế?”
“Toàn trê thôi”.
Tôi sán lại, nh́n xuống
một ḷng ghe nhỏ thấp thoáng dưới ánh
đuốc cháy. Cả ḷng khoang đầy
nước. Mặt nước sóng sánh
ánh lửa. Nhiều sóng quá. Nhiều sóng quá. Những ngọn sóng của
ngă ba, của giữa ḍng về tới ḷng thuyền
rồi mà vẫn chảy lênh láng. H́nh như
nước vẫn c̣n sóng. Và những con sóng vẫn
c̣n chảy. Mỗi khoang vẫn c̣n là một
đời Cửu Long.
Một người
đứng cầm gầu đang tát nước ra khỏi
ghe. Tiếng
nước đổ trả lại sông lớn, oà vỡ
giữa hai bờ ghe đậu sát liền rồi tan
đi. Nước lại trả về cho
Cửu Long rồi. Tôi có cảm tưởng như
chúng vừa được trả về tự do.
Khối nước vợi
đi, những con cá bắt đầu hiện ra. Chúng nhiều vô kể và c̣n tươi nguyên.
Tôi nghĩ rằng ở những đáy nước ngoài
sông lớn, chúng cũng chỉ tươi khoẻ
được đến như thế. Tôi cúi xuống
vớt lấy một con trê nhỏ. Con cá nằm gọn
trong ḷng tay tôi, rồi tuột đi. Một tiếng quẫy mạnh. Tôi buông tay, nh́n xuống khoang ghe lắc lư nhè
nhẹ theo triều sóng đập bờ. Nước
vời vợi ánh sáng và bóng tối. Tôi nh́n
xuống bầy cá. Chúng là một sự kiện
đông đặc đang trườn lên, đang lách
đi, đang ch́m ch́m nổi nổi.
Bây giờ th́ cả
đoàn thuyền đă trở về.
Lửa bến cháy
thành hàng nghi ngút. Chợ đêm không rơ người mà chỉ
đầy đặc những h́nh bóng. Tôi
sống một cảm giác lẫn lộn. Sự
lẫn lộn của một buổi chợ, của
đám đông, của đất liền kề sát
nước biếc. Bước chân tôi nhoà
lẫn tiếng sóng đập. Cửu
Long về trong tôi.
Tôi nh́n lên những v́
sao. Chúng
đổ xuống ḷng nước thành những mảnh lân
tinh nhỏ. Một v́ sao đổ, những con
thuyền tṛng trành, tiếng sóng tiếng nước,
những bầy cá tươi sống, tất cả âm thanh
mầu sắc của buổi chợ đêm từ ngoài sông
lớn dâng lên, vây lấy tôi.
Tôi đang sống
đời sống của Cửu Long.
Bây giờ th́ tất
cả đoàn thuyền đang nhất loạt đổ
cá lên bờ. Chợ vui lên đất thành hội. Từ
ḷng thuyền, cá đổ lên những thùng lớn. Nhiều vô kể. Trê, rô, bống,
lươn, chan hoà trên khắp bến nhỏ. Dưới
thuyền, trong thùng, trên những bàn tay,
dưới đất, đâu đâu cũng chỉ là cá.
Lớn, nhỏ, dài, ngắn đủ thứ. Nhiều con
bị bỏ quên. Nhiều con bị giẫm lên.
Tôi lại gần
một người đàn bà. Chị đang dọn cá.
Tôi bắt chuyện:
“Nhiều cá quá
chị nhỉ?”
Chị nh́n tôi cười nói:
“Chuyện, đang mùa
mà! Thế
này là ít đấy chứ. So với
mọi năm, đă thấm tháp ǵ đâu anh. Tháng sau,
số cá về c̣n gấp đôi gấp ba nữa”.
Tôi ngẩn
người. Mùa. Những bầy cá. Mùa. Tôi nghĩ đến
những bông lúa. Ở đâu, mùa cũng dâng lên,
những con cá bông lúa đầy ắp nườm
nượp. Tôi nh́n ra ḍng Cửu Long đen
thẳm mênh mông. Trong tôi, ḍng sông hiến dâng kia biến thành một vệt sáng chói, trong
suốt. Ḷng tôi lắng đọng dần
trong một ư niệm về mùa. Th́ ra con sông đàn anh
này không chỉ là một vệt nước chảy, không
chỉ là một khoảng biếc, không chỉ là một
ḍng sông. Đời Cửu Long c̣n là
đời đất liền nữa. Hàng năm,
chợ họp đêm trong ánh đuốc lửa và những
con cá vớt khỏi ḷng sông lớn đă là những nhánh lúa
Cửu Long của một mùa
Tôi đón nhận thêm một cảm giác tin tưởng
nữa.
Người đàn bà c̣n đứng ở chỗ cũ.
Tôi đến hỏi chuyện. Chị cho tôi biết thêm là
năm nào mùa cá cũng khởi đầu từ tháng sau,
tháng Bảy. Măi đến tháng Tư, tháng Năm mới
hết. Tháng Giêng tháng Hai là giữa mùa.
Chị cười:
“Giữa mùa th́ chả có sức mà đánh lưới anh
ạ? Đánh một phần cá nở ra gấp hai gấp
ba. Hôm trước về nửa thuyền th́ hôm sau về
đầy thuyền. Cứ là mệt đưa đi các
nơi”.
Tôi chỉ tay bảo chị:
“Chợ đêm đông ghê”.
Chị trề môi:
“Đông ma ǵ. Mới đầu mùa mà! Cá chưa
đủ tháng. Chúng tôi đánh lưới cầm chừng
thôi. Đợi cho cá đủ tháng, vừa được
nhiều, cá lại khoẻ mới đưa đi xa
được.
Tôi bỏ chị, đi xuống bờ sông. Chợ
thưa vắng dần. Đoàn ghe nằm im ĺm. Từ
mặt Cửu Long hắt tới những tiếng sàn sàn
nhẹ nhẹ. Tôi nh́n xa xa. Cửu Long chảy trước
mặt tôi. Bên kia là Long Xuyên. Phía dưới là Châu
Đốc. Tôi nh́n về mạn Mỹ Tho. Tôi đứng
giữa nhiều ngả đường đất
nước. Ḍng sông lớn đen đặc bát ngát.
Những v́ sao lác đác đổ xuống. Bóng sao, bóng
nước thấp thoáng. Tôi nghe thấy những tiếng
động thầm. Những tiếng động nhỏ
của những đời sống mănh liệt. Tôi đang
sống với xuôi băng với thao thao. Có những ḍng
suối. Có những đời đại dương
nữa. Có những buổi chợ đất nước.
Đêm hôm đó, chợ tàn rồi, tôi c̣n thao thức
đến sáng. Ḍng Cửu Long hiện lên trước
mắt tôi như một ngả đường. Tôi nghĩ
đến một ngả đường cũ. Chúng nó
đă cướp được. Tôi nhớ đến
Hồng Hà. Tôi nh́n Cửu Long. Chúng nó chưa cướp
được. Chúng nó sẽ không bao giờ cướp
được. Từ Cửu Long, chúng tôi sẽ về
đánh chiếm lại Hồng Hà. Để những
buổi chợ đất nước lại
được mở thành hội ở hai bờ sông.
Đêm Cửu Long tôi đă có được niềm tin
của Hồng Hà.
Tôi nh́n lên. Trời sáng rồi. Chợ
Cửu Long tàn dần trong b́nh minh.
Vàm Cống, 12-1954