Mai Thảo
Mưa núi
Mưa núi
Hai
chúng tôi nh́n nhau yên lặng, như thế rất lâu. Sau cùng,
Nam rút tay khỏi tay tôi, quay trở vào.
Tôi đi theo anh. Lối đi nhỏ
đổ xuống một chân dốc, ṿng về sau
đồi. Mưa vừa ngớt. Cỏ núi ướt át. Đường vai
Nam yên lặng dẫn
đường cho tôi trong cái không khí thoáng mát của núi
rừng sau một trận mưa lớn, thung lũng đă
nổi gió vẫn c̣n nghi ngút hơi nước trắng
đục. Có thể nắng. Cũng có thể mưa. Cái
khoảng xanh ở phía đầu núi mở rộng hơn.
Tôi nh́n đường vai
Bỗng
“Thế nào, lạ lắm
phải không?”
Từ một ngày nào biết anh
và yêu mến cái con người cứng rắn trong anh, tôi
biết
Chưa đoán được ư
Nam, tôi trả lời vội:
“Không, không. Lạ cái ǵ?”
Đáng lẽ ra, tôi phải
trả lời có. Tôi bỏ hẳn tảng trời xanh
đầu núi và đường vai gầy của anh,
để chỉ nghĩ đến anh. Phải rồi,
Tôi nh́n lại tảng trời
xanh vẫn đang đi lên, đang mở rộng. Xanh trong gần thành vàng nắng. Bên kia núi, chắc có nắng. Ở khắp
nơi, chắc vẫn có nắng. Chỉ ở riêng
miền này, nắng chưa dâng thôi. Hai chúng tôi
lại im lặng bước đi. Nhưng một
cái ǵ nặng nề ban năy h́nh như vừa được
nhấc khỏi. Có lẽ bởi một tiếng nói,
một ḥn sỏi lăn động
dưới chân chúng tôi. Lại có lẽ v́
một tảng trời xanh đă nằm trong nhỡn
giới của người. Trên một
ư nghĩ u uất trong tôi, h́nh như có ít nắng vừa
dâng lên.
Tôi nh́n xuống một con đường
cứ nhỏ dần, hỏi với lên:
“Này, đến
chưa? Sao
“ngh́n dặm” thế hả?”
Nam quay lại, chỉ tay xuống một khoảng thấp phía
dưới:
“Kia ḱa.
Tôi nh́n theo ngón tay
anh trỏ xuống một căn nhà bé nhỏ, tường
mái cũ kỹ, kiến trúc cái lối nhà để
chứa đựng đồ đạc hơn là
để ở. Màu ngói nâu thẫm, rêu xanh chảy thành
từng ḍng từ những đầu mái long lở
xuống những chân tường. Chân
tường lấp dưới cỏ núi. Cái cảm
giác đầu tiên của tôi vẫn kính mến bởi cái
năng lực vô cùng phong phú của anh gửi vào cuộc
sống, là
Tôi nh́n xuống căn nhà nhỏ
bé. Bốn cửa sổ đóng cả bốn, khép kín
một vẻ bưng bít. Tôi nh́n
Ở đây, tôi không
thấy ǵ, thật không thấy ǵ. Nếu thật ra sự sống rất mênh mông
cũng có những biên thuỳ, th́ nơi này đă ở
ngoài biên thuỳ sự sống. Nam đă đứng
thật xa, ngoài biên thuỳ. Một con đường
nhỏ. Những lớp núi rừng trùng
điệp. Những chiều mưa
dầm dề. Cỏ hoang. Ở đâu cũng cỏ hoang. Tôi bắt
đầu phải công nhận một cách bực bội
rằng ngoại cảnh nếu không tác động,
cũng ảnh hưởng mănh liệt đến
đời sống. Nó tô thêm sắc màu cho những tâm
trạng, những sự kiện chưa đẫm nét. Tôi nh́n những đường rêu chảy trên mái
cũ, nghĩ rằng núi rừng hoang vu nơi này cũng là
những lớp rêu xanh. Chúng đang
chảy xuống đời
Tôi nghĩ thế, và tôi đă
muốn trở về. Tôi tưởng
rằng núi rừng hoang vắng cách biệt chưa phải
là chỗ ở của
Tôi không muốn đến
những an dưỡng đường.
Tôi muốn trở về. Nhưng
với niềm bất măn vẫn ngấm ngầm trong tôi.
Tôi muốn được hiểu
Cuối cùng, tôi nhất
định ở lại.
Có tiếng
động ở bên trong. Những bước chân lại
gần. Cửa hé mở. Tôi nh́n thấy chị
“Anh Thảo lên
chơi với chúng ḿnh.
Em mở cửa cho sáng.
Cửa mở rồi mà gian pḥng
cũng không sáng được bao nhiêu. Chỉ
mới bớt tối đi thôi. Phảng
phất trong cái nhờ nhờ một thứ không khí u
uất. Cuộc sống ở đây
chứa đựng quá nhiều bóng tối rồi.
Gian pḥng không sáng nổi được nữa. Tôi nh́n chung quanh. Bàn ghế, đồ đạc
đứng lặng lẽ từng khối tĩnh vật
ch́m lặng. Tôi nghĩ đến thứ ánh sáng của
một niềm tin sáng chói, chưa được anh
Tôi nh́n ra ngoài. Rừng núi
ngớt mưa đang đi dần vào hoàng hôn. Tối
xám lan đi từng ngọn đồi. Hết ngọn này đến ngọn khác. Từng gốc cây. Hết
gốc này đến đến gốc khác. Cái
tảng trời xanh phía đầu núi của tôi ban năy
cũng đă nhoà đi rồi. Sao chưa kịp lên, đêm
đă sâu thăm thẳm. Rồi tất cả những
ngọn đồi, những gốc cây đều không nh́n
thấy nữa. Cửa mở thành một
khung đen. Mắt tôi tối lại.
Nh́n Nam, bóng tối cũng ngập đầy trong mắt
anh.
Sau bữa cơm, chị
Nhớ lại một h́nh
ảnh đẹp cũ, tôi lên tiếng nhắc chị
nhớ pha cho thật đặc. Chị
“Tôi nhớ rồi, anh chẳng
phải dặn. Lần nào gặp nhau mà các anh không uống
cà phê đặc, rồi thức suốt đêm. Cà phê của các anh không phải là cà phê nữa.
Thuốc bắc th́ đúng hơn”.
Tôi mỉm
cười nh́n
Chị Nam đặt hai ly cà phê
vào cái khay nhỏ, lấy hộp thuốc lá thơm,
bưng tất cả đặt trên cái bàn thấp gần
cửa sổ, đoạn chị kín đáo bỏ xuống
nhà dưới. Tôi nh́n theo chị Nam, yêu
mến cái vẻ kín đáo của chị lúc đó. Tôi
vừa bắt gặp lại những nếp sống
đặc biệt, tế nhị của người
đàn bà Hà Nội. Một dáng đi.
Một cách ăn nói. Cái lối pha một tách cà phê đặc sánh. Chị vẫn giữ ǵn được nguyên
vẹn cái duyên dáng ngày cũ, lúc chị c̣n là một
người thiếu nữ ở Hàng Đào. Chị không đổi thay. Mà
chỉ có
Chị
Một lát
“Bạn hữu ở
dưới ấy ra sao?”
“Cũng lúng túng
cả”.
Tôi ngẫm nghĩ rồi nói
tiếp:
“Nhưng họ
đang cố gắng.
Rồi sẽ được tốt
đẹp như cũ”.
“Nhất định
rồi”.
Con mắt anh nh́n tôi rồi nh́n
ra ngoài. Cái nh́n hết sức thờ ơ
gửi vào đêm rừng mênh mông. Tôi
biết
Nghĩ thế nào tôi
lại thôi. Tôi nghĩ rằng
Từ đầu mùa thu 1950 đến những ngày trước
hiệp định chia đôi đất nước.
“Thời gian gấp rút ghê
lắm, Thảo ạ! Phải xây dựng
được ngay một cái ǵ cho chúng ta.”
Câu nói sôi nổi này,
Hết một năm
anh vụt đổi nghề. Những đô thị tàn phá đă
được xây dựng lại gần hết trong
thời gian này. Nghề thầu khoán không
thích hợp nữa.
Đêm hôm ngồi uống cà phê
với anh ở bàn giấy, kết toán lại công việc
để sửa soạn dự định mới,
“Thế là chúng ḿnh
đă kết thúc xong chương tŕnh đầu tiên. Bây giờ
đến chương tŕnh thứ hai. Tôi
hẹn với anh ba năm. Sau đó,
sẽ là cái chương tŕnh cuối cùng của tất
cả chúng ta”.
Cái chương tŕnh cuối cùng
của chúng tôi là một sự tổ chức thật
đầy đủ, thật chu đáo cho đời
sống vật chất và tinh thần của một số
người gắn bó với nhau qua một thứ duyên
văn đậm đà nhất, cùng theo đuổi một
lư tưởng trên lănh vực văn nghệ. Chúng tôi thật
đông thật tin tưởng, nhưng chúng tôi sống
lẻ loi và thiếu thốn tất cả mọi
phương tiện. Sống những ngày lênh đênh
mưa nắng ở hậu phương cộng sản,
để chịu đựng đến ê chề sự
chà đạp tin tưởng, sự ḱm hăm tinh thần,
chúng tôi kẻ trước người sau đă dời
bỏ thiên đường cộng sản trở về Hà
Nội.
Cuộc chiến tranh
đau khổ lâu dài dạo đó đă là nguyên nhân phát sinh
một tâm trạng văn nghệ thật đen tối. Mặt trận văn nghệ
mở ra từng giai đoạn gay go. Kẻ
thù mọc lên trùng điệp. Sa đoạ,
đổ vỡ ghê gớm. Để xây dựng lại tất
cả, phải phá huỷ tất cả.
Hướng đi mới sáng
chói trong nội tâm từng con người đă sống
nhiều thời gian đau đớn của thí nghiệm,
của nhận đường. Ḷng tin
tưởng dư thừa. Nhưng
phương tiện ở đâu? Chúng
tôi thiếu thốn tất cả. Một
nhà xuất bản. Một nhà in. Một nơi lui tới cho những buổi sinh
hoạt tập thể. Cả
đến những nhu cầu tối thiểu hàng ngày.
Một vài anh bạn đau tim đau
phổi trầm trọng. Một vài người sốt rét
kinh niên, thứ rét rừng ghê gớm mang về từ
những biên giới âm u miền ngoài. Đôi
khi lại một vài anh trút hơi thở cuối cùng trong
một bệnh viện làm phúc.
Anh biết
đến cảnh ngộ của chúng tôi. Nhiều đêm thức với
anh, tâm sự với anh về những cảnh huống
đau buồn của bọn người cầm bút nghiêng
ngả điêu đứng v́ những tác động
vật chất, tôi đă cởi mở đến cái
mực không giấu giếm ǵ anh nữa.
Anh suy nghĩ, rồi anh bảo
tôi:
“Chúng ḿnh phải
chấm dứt ngay cái t́nh trạng này. Các anh không thể
chết dần chết ṃn trong những bệnh viện làm
phúc được. Tôi sẽ thay Chúa
Giêsu làm một cái ǵ cho chúng ta”.
Sự quyết định
của Nam, giữa một thời đại xa hoa ích
kỷ, không làm tôi ngạc nhiên. Một phần v́
“Tôi dự tính dựng một nhà
in, một nhà xuất bản, có đủ hết máy móc
vật liệu để có thể ấn hành
được tất cả những tác phẩm hữu
ích. Sẽ có một câu lạc bộ văn nghệ cho các
anh nữa, với chỗ ăn chỗ ngủ chu đáo. Các anh phải được
nghỉ ngơi, được tĩnh dưỡng như
tất cả mọi người. Các anh hăy
giữ vững niềm tin. Tôi sẽ thu
xếp đầy đủ phương tiện cho các anh”.
Anh kết toán:
“Phải có từ
bốn đến năm triệu đồng”.
Anh cười nói đùa:
“V́ các anh đông
lắm. Nhà văn
lại sống dai nữa”.
Cuộc dự tính có
tính chất vĩnh viễn được đặt trên
một quy mô rộng lớn chưa từng thấy. Dự định này thành
được do sự nhiệt tâm của một
người, th́ cả tập thể có thể vững ḷng
mà phục vụ bằng ng̣i bút, bằng tư tưởng.
Công cuộc tiến
hành tuần tự tốt đẹp.
Nhưng có một điều mà
Được xây dựng là
đủ, c̣n mặc kệ dông băo. Không tính
đến thành bại.
Dông băo đổ ập tới:
Tháng sau, thất thủ Điện Biên Phủ. Tháng
Bảy, chúng nó kư kết với nhau hiệp định
Genève. Miền Bắc rơi vào tay
cộng sản. Hà Nội sống những
ngày vực thẳm. Cái chương tŕnh của Nam,
của chúng tôi đổ vỡ theo. Hà
Nội sống nốt 100 ngày tự do cuối cùng. Không may
cho chúng tôi, lúc đó
Một năm
rồi.
Tôi mới lại
được gặp anh ở đây.
Cuộc chiến đấu cho tự
do cũng bắt đầu vừa chẵn một năm.
Đêm núi rừng
mịt mùng bên ngoài. Tách cà phê đă nguội lạnh từ lâu.
Những giây phút yên lặng, thăm thẳm.
Đêm hôm đó, tôi đă nói
được với
Hăy nghe
“Tôi không thiết tha ǵ nữa,
Thảo à! Sống cho qua ngày thôi.
Nhiều lúc tôi muốn xoá bỏ hết, muốn xuống
núi, để bắt tay vào một cái ǵ
với các anh. Nhưng cũng không nổi
nữa đấy. Tôi đă mất mát nhiều quá, tôi
thua rồi. Hành động trong một thời gian nghiêng
ngả, con người phải vững lắm mới
được. Tôi nghĩ đến sự
cố gắng của tôi ở Hà Nội trong 5 năm
trời đằng đẵng. Tôi
sống 5 năm bằng cả một đời. Bây
giờ trắng tay vẫn hoàn trắng
tay. Anh bảo tôi không thất vọng sao
được”.
“Vậy mà hàng triệu
người như chúng ta đă không thất vọng mà c̣n
tin tưởng ghê lắm”.
“Tôi chưa thấy
điều ǵ làm tôi tin tưởng được. Mất mát nhiều như tôi,
tin tưởng lại khó lắm”.
Tôi không trả
lời
Tôi nghĩ thầm: Nếu anh
xuống núi. Phải rồi. Nếu anh
xuống núi để đến những thành phố,
những làng xóm, những trung tâm định cư,
những vùng bị cộng sản tàn phá, những miền
mới tiếp thu, để có những ấn
tượng rực rỡ nhất về cuộc phục
sinh của đất nước, để tai nghe mắt
thấy tại chỗ những lớp người đă
đau khổ, đă mất mát như anh, đang đặt
những nền tảng đầu tiên cho đời
sống tự do.
Nếu Nam xuống núi để
tiếp nhận những ḍng đời đang xuôi
chảy, đang dâng lên. Những con suối nhỏ đang
sống những đời đại dương.
Những người đă bỏ hàng trăm nóc nhà
đến vùng tự do, sống tin yêu dưới một
mái lều tạm trú. Th́ anh sẽ khám phá được
điều này: Chúng ta giầu có hơn bao giờ. V́ chúng ta
tự do. Và những vùng trời của chúng ta không chỉ
là những cơn mưa núi, những buổi chiều
tối xám, u uất, mà c̣n là những miền b́nh minh,
những ngày chói nắng, những buổi đầu mùa.
Tôi liền đề nghị
với
“Từ ngày vào đây, chắc anh
cũng chưa đi đến đâu. Anh
thử đi thăm các nơi một chuyến xem sao.
Anh cần phải đi. Nằm măi
ở miền cao này, rồi anh biến thành trăng sao
mất. Tôi tin rằng cuộc sống của dân tộc hôm
nay ở miền tự do sẽ làm anh thay đổi thái
độ. Không ít th́ nhiều, nhưng thế nào cũng
thay đổi”.
Đêm hôm đó, chúng tôi thức
với nhau đến sáng.
Tôi từ giă vợ
chồng anh buổi sớm hôm sau. Mưa núi đă tạnh hẳn.
Trên lối đi nhỏ, sương trắng bốc lên
nghi ngút. Có tiếng chim rừng hót ở
đầu nhà. Vợ chồng anh
đưa tôi ra ngoài đường cái. Tôi
bỏ anh lại với rừng núi của anh.
Niềm tin tưởng cuối cùng trong tôi là một ngày nào
sẽ có một chuyến đi vào sâu giữa ḷng
đất nước, sẽ gửi trả
Lần gặp
Bỗng một hôm, tôi nhận
được thư anh. Tôi
mừng vô tả. Trong thư, Nam báo
tin cho tôi, ít ngày sau hôm tôi về, vợ chồng anh đă
bắt đầu một chuyến đi trên khắp các
vùng bên này vĩ tuyến 17. Anh đă đến các vùng
mới tiếp thu. Anh
đă đi thăm những vùng bị tàn phá nhất. Anh đă đến các trung tâm định cư.
Anh đă gặp những bạn hữu
cũ. Và anh đă được biết thế nào là
cái lực lượng phục hồi vĩ
đại của dân tộc, cùng là cái năng lực
của người tự do trong cuộc sống.
Đây là một đoạn
ở cuối thư:
“Cứ nằm măi ở những
miền rừng núi hẻo lánh, nằm măi trong một
thứ thạch động cách biệt, người ta có
thể quên cả cuộc sống, quên cả chính ḿnh
nữa. Thảo ạ! Tôi đă sống một năm
thương nhớ dĩ văng, đau xót với những
mất mát cũ, tôi không sống được ǵ cả. Nguy quá. Tôi vừa đi thăm
nhiều nơi về. Đâu đâu, tôi
cũng gặp những con người bừng bừng tin
tưởng, và hăm hở xây dựng. Trong tôi,
ngọn lửa tin mà tôi tưởng nguội lạnh
hẳn, những người bạn đường hôm nay
đă đốt nó cháy lên. Tôi muốn
sống. Tôi muốn hành động.
Tôi không thể tưởng tượng được
rằng những lớp người đă mất mát đă
đau khổ như chúng ta, hơn chúng ta, lại có thể
sống mănh liệt được như thế. Nhưng sự thật như thế. Tôi sẽ bỏ rừng núi. Tôi
sẽ xuống đồng bằng đây. Hẹn gặp tất cả các anh. Chưa có
dự định ǵ, nhưng hành động đă. Mà
lần này th́ chắc không thể nào tan vỡ
được nữa…”.
Bức thư
của
Tôi c̣n biết chắc chắn
được điều này nữa:
Cuộc sống
của dân tộc hôm nay có một sức tác động mănh
liệt mà kẻ thù đă nhầm và chính chúng cũng không
ngờ tới. Như
một con bệnh, một ngày đến những miền
đất nước tự do, cái không khí lành khoẻ
của tập thể đă giúp
Tôi gập thư
lại. Tôi nghĩ đến Nam, những người
như Nam, thức dậy trong những lớp chiếu
chăn dĩ văng ẩm mục, đang tấp nập
xuống núi. Bỏ những ngọn núi cô lẻ, những
thạch động ớn lạnh, họ đang xuống
những miền đồng bằng của tự do.
Họ sẽ sống lại trong ḷng đất nước,
trong ḷng tự do. Họ sẽ chiến đấu
để bảo vệ đất nước, bảo
vệ tự do.
Tôi nhớ đến
đường vai gầy của
Nơi ấy chắc
đă có nắng. Như ở đây.