Tai Nạn
Niên học này đă
mở đầu bằng một tai hoạ. Sáng nay, cha tôi
đưa tôi đi học. Tôi mải nhắc
lại những lời tâm huyết
của ông Perbôni đă nói với học
tṛ hôm trước
cho cha tôi nghe, nên tới
trường lúc nào không biết.
Tôi giật ḿnh thấy một đám túm đông
túm đỏ ở trước cửa.
Cha tôi bảo :
"Chắc lại có sự chẳng
lành ǵ đây."
Chúng tôi khó nhọc
mới len vào được. Pḥng khách đầy những phụ huynh và những
học tṛ mà lúc ấy
các thầy giáo không tài
nào xua vào
lớp được.
Mọi con mắt đều nh́n vào cửa buồng
ông hiệu trưởng. Một ông đội mũ cao vừa
đến, người
ta th́ thào : "Bác sĩ đấy".
Cha tôi hỏi một giáo sư th́
ông trả lời :
- Bánh xe đè
phải chân nó.
Ông khác nói tiếp :
-Và nghiền nát bàn chân.
Nạn nhân là một
tṛ em lớp
hai, đi học qua phố Đôra Grôtxa, thấy một em bé tuột
tay mẹ
dắt, ngă lăn trước một cái ôtô
hàng đang vùn vụt chạy
tới. Lập tức, cậu chạy ra lôi
đứa bé kia dậy
và ôm được
nó lên rồi,
nhưng không may, bánh xe lướt
phải chân cậu. Cậu là con một viên Quan Ba
pháo binh.
Trong khi chúng tôi
đang nghe người ta kể lại như thế, th́ ở ngoài có một người
đàn bà xô đẩy mọi người và hốt hoảng
chạy vào như một người điên. Đó là mẹ
cậu Rôbetti, người học tṛ bị nạn.
Một người đàn bà khác
là mẹ cậu bé được
cứu chạy ra ôm lấy
bà, thổn thức khóc và đưa bà vào pḥng
ông hiệu trưởng. Ở ngoài, người ta nghe tiếng
kêu đau đớn của bà Rôbetti.
- Ôi Guiliô con ơi !...
Lát sau, một chiếc xe
ngựa đỗ trước giậu, ông hiệu trưởng bế cậu Rôbetti ra. Cậu bé,
sắc da nhợt nhạt, hai mắt nhắm
nghiền, gục đầu vào vai ông hiệu
trưởng. Phút ấy,
trong pḥng im lặng như
tờ, người ta chỉ nghe
thấy tiếng nức nở của bà mẹ
thôi. Ông hiệu trưởng dừng bước giữa pḥng, nâng cao cậu
bé lên như
để mọi người trông rơ. Tức th́
các thầy giáo, các cô
giáo, các phụ huynh và học tṛ,
ai nấy đều phàn nàn thương cho cậu và
khen cậu là người can đảm ít có. Mấy cô
giáo đứng gần đấy liền hôn hai bàn tay xanh rớt của cậu. Cậu Rôbetti bỗng bừng mắt và hỏi sẽ :
- Cặp sách tôi đâu ?
Mẹ em bé sống
sót giơ cặp, vừa nói vừa khóc :
-Em ơi! Cặp đây rồi,
ta sẽ đem lại nhà cho em.
Thấy con nói được, bà Rôbetti mới
lại hồn. Mọi người đều giải tán. Cậu bé bị
thương được
đưa lên xe rất
cẩn thận. Xe bắt đầu
chuyển bánh, chúng tôi vào
lớp ai nấy đều cảm động và lặng thinh.