Thói keo kiệt 1

 

Hai bần tiện gặp nhau giữa đường. Một rút ra cái quạt giấy dương dương tự đắc nói:

- Quạt tôi chỉ xòe ra một nửa, bởi vậy dùng đã mười năm chưa .

kia thản nhiên đáp:

- Hừ cái quạt dùng mười năm mạt! Nếu như bác chỉ xòe ra trước mặt, tay giữ nguyên không quạt, chỉ lấy đầu lắc , phải dùng được một đời không hỏng  ?

nói trước chưa chịu thua:

- Được, dùng quạt xin chịu bác cao tay hơn, nhưng đi giày, thử xem đọ được với tôi không nhé. Đi đường tôi chuyên môn tuột ra cắp nách, gặp người đi tới mới xỏ vào, người kia đi khuất lại tụt ra ngay...

kia vội cướp lời:

- Con cái nhà tôi đi giày như bác thì tôi đập cho một trận. Đi như thế, một đời phải mấy đôi cho xuể? Tôi ấy à! Đi đường cặp giày vào nách. Gặp người đi tới mới xỏ giày vào nhưng đứng im không động đậy, người kia đi rồi, lập tức tụt ra đi đất.

 

Thói keo kiệt 2

 

một anh chồng rất keo kiệt. Một hôm đi làm được nửa đường anh sực nhớ chưa tắt chiếc đèn dầunhà. Sợ vợ quên, anh lập tức quay về.

Ðến nhà anh không dám vào, sợ mở cửa, cửa sẽ chóng hỏng. Anh đứng ngoài dặn vợ tắt đèn. vợ nghe thấy tiếng chồng bèn trách:

- "Ði được nửa đường rồi còn quay về làm thêm mòn giày!".

Anh chồng liền nói ngay:

- Không lo, tôi toàn xách giày thôi, chỉ đi đất về dặn mình tắt đèn đấy!

 

Thói keo kiệt 3.

 

một lão nhà giàu tiện, lúc lâm chung gọi ba đứa con vào hỏi:

- Cha chết thì các con tính chôn cất ra sao, cho khỏi tốn kém?

Con thứ ba nói:

- Con mua một cái chiếu rách, xác cha lại, chúng con lôi đi, ném xuống huyệt.

Cha:

- Vẫn tốn kém.

Con thứ hai nói:

- Con ném cha xuống sông cho ăn.

Cha:

- Không được! Thịt cha, ăn phí quá!

Người con cả nói:

- Con chất củi, đốt xác cha để lấy cho bón ruộng nhà ta.

Người cha gật đầu:

- Con nói hợp ý ta. Như vậy không mất cái lợi.